Sống Lại Vào Ngày Cưỡng Ép Nam Chính
Vòng Xoay Kính
page 1 of 2

Untitled

Sống Lại Vào Ngày Hôm Sau Khi Cưỡng Ép Nam Chính

Tác giả: Đường Nguyệt

Giới thiệu truyện:

Kiếp trước, Tô Vãn Thanh làm đủ điều ác, đầu tiên là cưỡng ép nam chính, sau đó bày kế để nữ chính mà nam chính yêu tha thiết phải tha hương xứ người, cuối cùng nam nữ chính thành đôi, còn cô thì rơi xuống biển mà chết.

Khi mở mắt lần nữa, cô phát hiện bản thân đã quay về bảy năm trước, vào ngày hôm sau khi cô cưỡng ép nam chính.

Tô Vãn Thanh: Thà chết thêm lần nữa cho rồi.

Để thoát khỏi cảnh chỉ số ham muốn tăng gấp mười lần mỗi khi khi lên cơn khát tình, Tô Vãn Thanh bắt đầu xài đủ mọi cách để se duyên cho nam nữ chính, ngặt nỗi mọi chuyện diễn ra chẳng như cô mong muốn.

Về sau, nam chính không hiểu sao lại “bắt nạt” cô một trận như phát điên, xong xuôi thì bỗng đỏ hoe mắt, trông như chú cún con bị mưa xối ướt sũng.

“Cậu đừng đẩy tôi sang cho người khác được không?”

“Tôi sẽ rất ngoan, rất nghe lời.”

“Có thể… thử thích tôi được không?”

——

Nữ chính bị nghiện tình dục, thỉnh thoảng sẽ nổi cơn khát tình.

Xuyên đến từ lúc còn trong bụng mẹ.

Cả kiếp trước lẫn kiếp này, cơ thể và tâm hồn đều trong sạch, cứ yên tâm mà đọc.

Một số việc ở kiếp trước thì về sau sẽ có góc nhìn khác, góc nhìn của nữ chính chưa chắc đã là sự thật. (Có thể tiết lộ một chút, nữ chính kiếp trước chết thật)

Chương 1: Khởi đầu là hỏa táng

Lúc Tô Vãn Thanh tỉnh dậy, toàn thân cô nhức mỏi không sao tả xiết.

Tô Vãn Thanh ngẩn ngơ một lúc, cô đã trải nghiệm chuyện nam nữ, tất nhiên biết cơ thể mình sao lại thành ra thế này, nhưng mà…

Cô quay đầu nhìn sang bên cạnh, khi nhìn rõ người đàn ông vẫn đang ngủ say bên cạnh mình, cô suýt nữa hoảng sợ thốt lên thành tiếng ——

Giang, Giang Hoài Tự?

Sao cô có thể xuất hiện ở đây và nằm chung giường với anh, thế này là thế nào?

Đầu óc Tô Vãn Thanh chết máy vài giây mới sực vỡ ra có thể mình bị hố rồi, thế là cô điên máu cấp tốc liên lạc với hệ thống trong lòng: “Hệ thống, lăn ngay ra đây cho tôi!”

Mọi chuyện còn phải kể từ chính Tô Vãn Thanh. Ở thế giới của mình, cô chẳng khác gì một nô lệ làm công ăn lương khổ sở với lịch làm việc 996*, do thức khuya làm thêm giờ quá sức nên đột tử. Sau khi chết, cô xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết mình đã đọc, trở thành nữ phụ trùng tên trùng họ trong cuốn sách đó.

*996: 9h sáng đến 9h tối, 6 ngày/tuần

Tin tốt: Cô xuyên thành cô tiểu thư giàu sang xinh đẹp.

Tin xấu: Cô tiểu thư giàu đẹp này là một con nhỏ cuồng yêu đến hết thuốc chữa, đối tượng cô ấy say mê lại là nam chính si tình chỉ yêu mỗi nữ chính trong truyện.

Tin còn xấu hơn: Cô bị ép ràng buộc với một hệ thống 18+, bị buộc phải hoàn thành nhiệm vụ không giới hạn do hệ thống đưa ra để lấy được tinh hoa khí vận của đứa con khí vận của thế giới này, tức là tinh dịch của anh ta ——

Hệ thống này đúng ra cũng chẳng phải hạng vô nhân tính hoàn toàn, nó bảo cô rằng, những chuyện ác cô làm chỉ là đá lót đường không thể thiếu trong câu chuyện tình yêu của nam nữ chính, bảo cô đừng nghĩ ngợi nhiều, chỉ cần làm theo cốt truyện gốc là được, đợi mọi chuyện kết thúc, nó sẽ đưa cô đến một thế giới mới để tái sinh và cam kết rằng thế giới mới cô vẫn sẽ là một tiểu thư giàu sang xinh đẹp.

Vì tương lai tươi đẹp đó, Tô Vãn Thanh đã đóng vai nhân vật của mình thật cẩn thận.

Nhìn chung, cốt truyện của cuốn sách này rất chi là drama, nữ phụ bỏ thuốc nam chính rồi cưỡng ép anh ta, sau đó tống cổ nữ chính ra nước ngoài, vài năm sau nữ chính lại về nước tái hợp với nam chính.

Tiếp đó, bọn cướp đồng thời bắt cóc nữ phụ và nữ chính, ép nam chính phải lựa chọn một trong hai.

Nam chính tất nhiên chọn nữ chính, còn nữ phụ thì bị bọn cướp xô xuống vực, rơi xuống biển.

Vụ bắt cóc này thực ra là kịch bản do chính nữ phụ dàn dựng. Cô ấy ngỡ rằng mình vẫn sẽ có một chỗ đứng nào đó trong lòng nam chính, tưởng rằng nam chính ít nhiều có chút tình cảm với mình, dẫu sao sau khi nữ chính ra đi, họ đã “bên nhau” nhiều năm, còn tiến tới hôn nhân —— chẳng qua lúc này cô ấy đã ly hôn với nam chính rồi.

Tiếc thay, canh bạc của cô ấy thua thảm hại. Khi bọn cướp hỏi nam chính chọn ai, anh đã nói ra tên của nữ chính mà không có một tí lưỡng lự nào.

Trong nguyên tác, nữ phụ sau khi rơi xuống biển không chết, lòng cô ấy như chết, nhận rõ hiện thực. Trong mắt mọi người, cô ấy đã mất mạng vì vụ bắt cóc đó, nhưng thực tế cô ấy đã đổi tên đổi họ và chuyển sang một thành phố khác sống.

Còn nam nữ chính tất nhiên là khổ tận cam lai, tu thành chín quả, happy ending.

Riêng cốt truyện liên quan đến cô có một chút thay đổi. Hệ thống bảo với cô, phân đoạn này, cô sẽ mất mạng vì người cô sắp xếp dưới bãi biển tới không kịp để cứu.

Sở dĩ cốt truyện thay đổi như vậy là vì độc giả của cuốn tiểu thuyết vô cùng bất mãn với việc nữ phụ sau cùng có một cái kết tương đối tốt như thế. Họ cho rằng cô ấy làm đủ chuyện ác, không xứng đáng sống ung dung nhẹ nhàng quãng đời còn lại.

Và đó cũng là một trong những mục đích cô đến thế giới này —— sửa chữa những đoạn không hợp lý trong cốt truyện gốc, để cuốn tiểu thuyết cuối cùng đạt được cái kết viên mãn mà ai cũng hài lòng.

Cái kết như vậy, Tô Vãn Thanh cũng rất hài lòng. Trong nguyên tác, nữ phụ sầm mặt bỏ đi xứ người, không còn liên lạc gì với những người trong quá khứ, mất đi thân phận tiểu thư nhà giàu, cô ấy phải bắt đầu cuộc sống tay làm hàm nhai. Còn cô sau khi chết thì sẽ được hệ thống lập tức đưa đến thế giới mới tái sinh, thành ra dĩ nhiên cô sẽ nghe theo sắp xếp của hệ thống.

Dưới sự giúp đỡ của hệ thống, quá trình cô chết đuối không đau đớn tí gì. Sau khi rơi xuống biển, ý thức của cô đã được tách ra khỏi cơ thể.

Nghĩ đến đây, Tô Vãn Thanh lại ngoảnh đầu nhìn người đàn ông bên cạnh.

Vậy rốt cuộc mọi chuyện sao lại thành ra thế này, sao cô không đến được thế giới mới, mà lại sống lại ở quá khứ của thế giới này, lại còn về đúng…

Đúng, trùng hợp như vậy, ngại ngùng như thế đấy —— cô quay về ngay ngày hôm sau khi cưỡng ép nam chính.

“Nói đi.” Không nghe thấy tiếng hệ thống, lửa giận trong lòng Tô Vãn Thanh lại bốc ngùn ngụt, “Anh không thấy anh nợ tôi một lời giải thích thỏa đáng à?”

Hệ thống cuối cùng cũng lên tiếng: “Chuyện là thế này, lúc đang tách ý thức của cô ra, hệ thống bị virus từ bên ngoài tấn công nên bị lỗi, vì vậy mới sai lầm gửi cô trở về lại thế giới này.”

Tô Vãn Thanh: “Chẳng phải lúc nào anh cũng tự phong cho mình là hệ thống hoàn hảo không tì vết, đã tiến hóa lên cấp độ cao nhất hay sao, thế mà lại bị virus từ bên ngoài tấn công, khốn nạn đã vậy còn bị đúng lúc này nữa chứ?”

Hệ thống: “Điều này tôi cũng thấy rất lạ, với lại có kiểm tra thế nào cũng không tra ra nguồn gốc của con virus tấn công tôi.”

“Thôi được rồi, đừng nói mấy chuyện vô bổ nữa.” Tô Vãn Thanh vẫn chưa quên việc chính của mình, “Lỗ hổng của anh đã sửa chưa?”

Hệ thống: “Sửa rồi.”

Tô Vãn Thanh: “Thế còn lòng vòng gì nữa, đưa tôi đi nhanh lên!”

Chất giọng máy móc vốn thong dong của hệ thống lúc này bỗng nghe có hơi lúng túng: “Cơ hội sống lại chỉ có một lần, bây giờ tôi không thể đưa cô đi được nữa.”

Tô Vãn Thanh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung: “Anh có thể bớt đáng tin hơn được nữa không vậy?”

Hệ thống có lẽ hơi cắn rứt, thế là làm thinh không trả lời cô.

“À phải rồi, quay ngược thời gian!” Trong đầu Tô Vãn Thanh chợt lóe lên, “Không sang thế giới khác được, nhưng khả năng đảo ngược thời gian chắc anh phải có chứ? Yêu cầu của tôi chẳng khó khăn gì, chỉ cần quay lại tối hôm qua là được.”

“A ha, cô nói gì cơ? Gió to quá tôi không nghe thấy ~ Ừm ừm, nếu không có việc gì khác nữa thì tôi đi nhé, hết ba giây không trả lời thì mặc định là đồng ý nhé ——” Nghe hệ thống giả điên giả khùng như thế, Tô Vãn Thanh trố mắt đầy vẻ không thể tin nổi, định phản bác lại nhưng đã bị hệ thống nhấn nút khóa tiếng lòng, “Ba, hai, một, được rồi, nhất trí quan điểm, chấm dứt hợp đồng, chúc cô có chuyến đi vui vẻ, tạm biệt.”

Hệ thống nói xong câu này liền cắt đứt liên lạc với cô, Tô Vãn Thanh không cam lòng gọi thêm vài tiếng trong lòng, nhưng chẳng nhận được hồi âm nữa.

Tên hệ thống dỏm này thế quái nào lại làm vậy với cô, rõ ràng là lỗi của nó, thế mà nó cứ để lại đống hỗn độn này cho cô, còn mình thì phủi đít bỏ đi?

Giờ cô phải làm sao bây giờ, thế này chẳng khác nào khởi đầu là hỏa táng đâu.

Đầu óc Tô Vãn Thanh rỗng tuếch, không biết phải đi tiếp thế nào, chưa bao giờ cô nghĩ mình sẽ sống lại trong thế giới này.

Huống hồ lại là một thời điểm đặc biệt như vậy.

Còn chưa nảy ra ý tưởng gì thì hàng mi của người đàn ông bên cạnh khẽ lay động, Tô Vãn Thanh chưa kịp rời mắt, thế là chạm mắt trực tiếp với anh.

Tô Vãn Thanh cảm thấy nhảy xuống biển chết thêm lần nữa còn dễ chịu hơn cái cảnh hiện tại một chút.